NHẬN XÉT PHIM, NỔI BẬT

‘Cuộc sống bị phá hoại, nghệ thuật được bảo tồn’: Bên trong thế giới bi hài của ‘Grand Budapest’

the_grand_budapest_hotel

Chẳng có gì giống với cái thế giới trong bộ phim của Wes Anderson này. Nó đầy màu sắc, sống động, hài hước và đầy kết dính – nhưng nó cũng đầy bi kịch, u sầu và vô thường.

Đây là chủ đề mà Matt Zoller Seitz khám phá trong cái video thứ 8 về series Wes Anderson Collection. (7 cái trước ở đây). Ở video dưới đây, Seitz sẽ bàn luận về bộ phim vừa chiến thắng trong nhiều hạng mục của Oscar ‘The Grand Budapest’ của Wes Anderson, và làm cách nào đạo diễn sử dụng khiếu hài hước để nhấn mạnh cho bi kịch và ngược lại. Hãy đón xem dưới đây:

Sự cân bằng giữa hài kịch và bi kịch là một thứ gì đó mà Aristotle nói rất nhiều trong Poetics (Thơ ca), và nhiều lý thuyết gia về phim cũng như các nhà thần học như Freud, Bakhtin, và Hobbes, đã giải thích tại sao tồn tại những điều hài hước – hoặc bi kịch – hoặc cả hai. Đào sâu bên trong những lý thuyết này đòi hỏi nhiều hơn một bài post đơn giản như thế này, nhưng chúng ta đủ để biết rằng một hài kịch không thật sự tồn tại nếu thiếu vắng bi kịch, bi kịch không thể tồn tại khi chẳng có hài kịch trên cõi đời.

Concept thuận/nghịch này là một trong rất nhiều thứ mà Anderson đã thực hiện tốt. Ông đã sắp đặt những nhân vật như Margot trong ‘The Royal Tenenbaums’, để khiến chúng ta cười vào cái sự nhàm chán, với đôi mắt kẻ đậm như xác sống nhìn chằm chằm, nhưng sau đó tim ta nhói đau khi cô thừa nhận cô ấy đã yêu một người đàn ông trong lòng chẳng có sự tồn tại của cô. Trong thực tế, điều đó không phải là những khoảnh khắc hài hước của Margot khiến chúng ta cảm thấy giống cô ấy ở một phần nào đó, đó là thứ làm tổn thương cô ấy tại đoạn kết phim, mà không có những sự hài hước, khoảnh khắc quái gở, sự đầu hàng của cô áy sẽ không có ý nghĩa gì nhiều như thế.

Khoảng cách giữa việc làm một câu chuyện hài kịch hay bi kịch là một sợi chỉ mong manh – sự suy sụp hay trỗi dậy của nhân vật chính đều là các cột mốc rõ ràng. Nhưng với Anderson, ổng đẩy các nhân vật yêu thích nhất cũa mình lên xuống hàng ngàn lần trong suốt chiều dài phim, tạo ra sự thật phũ phàng về một thề giới không tưởng một cách kì lạ.

Có khi những nhân vật chính giành lấy người con gái của họ. Nhưng cũng có khi họ chết. Cũng có khi họ chỉ đơn giản là chìm dần vào quên lãng bởi một người đàn ông kì lạ ngồi trong sảnh một khách sạn nổi tiếng một thời. Và nó thật sự là bi kịch thật sự – hoặc lạ kì, bởi vì chúng ta cười vào họ – hoặc chia sẻ nỗi đau không riêng gì họ.

(Nofilmschool)

You Might Also Like

Leave a Reply