CÔNG NGHỆ

Lược sử hệ thống Micro Four Thirds

sesnor

Hệ thống Micro Four Thirds (MFT) – máy ảnh kỹ thuật số không gương lật và máy quay có ống kính hoán đổi được cho nhau với cảm biến định dạng 4:3 – là một hệ thống được Olympus và Panasonic kiến tạo, phát triển và chính thức công bố vào ngày 05 tháng 8 năm 2008.

Dưới đây là 2 model m43 high-end  tiêu biểu nhất của Olympus và Panasonic, Olympus OMD EM-1 và Panasonic GH4

h2   

MFT dùng cảm biến có cùng kích thước và đặc điểm kỹ thuật với hệ thống Four Thirds (FT), được thiết kế cho các máy DSLR trước đây. Không giống như hệ Four Thirds, do đặc điểm kỹ thuật thiết kế hệ thống MFT không có khoảng không gian dành cho hộp gương (mirrorbox) và lăng kính năm mặt (pentaprism or pentamirror), nên body được thiết kế nhỏ hơn, và vì khoảng cách từ cảm biến đến lens (flange) được rút ngắn lại đáng kể nên nó có hệ thống lens nhỏ gọn hơn. Tuy nhiên các lens FT vẫn dùng dc trên body MFT với adapter được thiết kế bởi Olympus và Panasonic.

211

MicroFourThirdsDiag

Cảm biến hình ảnh của Four Thirds và MFT là thường được gọi là 4/3 hoặc m4/3 với kích thước 18 mm × 13.5 mm (đường chéo 22,5 mm), với diện tích hình ảnh 17,3 mm × 13,0 mm ( đường chéo 21,6 mm) với diện tích khoảng 220 mm ², nhỏ hơn khoảng 30% cảm các máy DSLR APS-C của các nhà sản xuất khác.

url

Hệ thống Four Thirds sử dụng một tỷ lệ hình ảnh 4:3 chung với máy ảnh kỹ thuật số nhỏ gọn khác nhưng không giống như APS-C hoặc các máy DSLR full-frame thường tuân thủ các tỉ lệ 3:2 của các định dạng 35 mm full frame truyền thống.

Nhưng trên thực tế tiêu chuẩn cảm biến MFT cũng  có thể ghi nhiều định dạng ảnh, 4:3, 3:2 (định dạng DSLR truyền thống có nguồn gốc với phim 35 mm camera), 16:9 (HD video), và 1 : 1 (một định dạng hình vuông). Cách sử dụng nhiều định dạng linh hoạt này đã trở thành tiêu chuẩn thiết kế cảm biến cho hệ thống MFT, và giúp tích hợp cả chụp lẫn quay video HD trong cùng một máy ảnh.

 

 

Bildschirmfoto-2012-09-25-um-12.21.36

 

Ngoài ra, tất cả các máy ảnh Micro Four Thirds hiện nay có công nghệ rũ bỏ bụi trên cảm biến bằng cách rung cảm biến cực nhanh với tần số sóng siêu âm (Supersonic Wave Filter).

Đây là phát minh mang tính cách mạng do Olympus thiết kế và được dùng trên DSLR E-1 vào năm 2003, và sau đó được cả Panasonic và Leica sử dụng. Việc rũ bỏ bụi trên cảm biến sau đó lần lượt được các hãng khác phát minh và sử dụng, nhưng hiệu quả ko bì được với công nghệ của Olympus.

Thiết kế hệ thống MFT tiêu biểu sẽ tạo ra một khoảng  flange dài 20mm từ ngàm đến cảm biến – bằng một nửa chiều sâu của hệ thống FT. Bằng cách tạo ra flange nhỏ, MFT thường có thân máy mỏng hơn rất nhiều các định dạng có flange lớn (APS-C, FF). Ngoài ra một số còn tích hợp kính ngắm điện tử (EVF) hoặc kính ngắm điện tử có thể tháo rời tùy chọn, và đều có màn hình monitor đủ to, sáng và rõ cho việc ngắm chụp ảnh.

Ngàm MFT cũng cho phép việc sử dụng các ống kính cả hiện đại và cũ (lens huyền thoại – legendary lens – bao gồm Leica M, Leica R, và ống kính Olympus OM) thông qua adapter Panasonic và Olympus. Các Adapter khác cũng cho phép sử dụng lens các ngàm khác như Contax G, Canon, Nikon, Pentax. Trong thực tế, hầu hết các máy chụp ảnh, phim hoặc video camera ống kính hoán đổi cho nhau mà flange lớn hơn hoặc gần bằng 20 mm đều có thể được sử dụng trên body MFT thông qua adapter. Hàng trăm ống kính huyền thoại đều có thể được sử dụng trên MFT nhưng với chế độ điều khiển khẩu độ và lấy nét tay, và hiện tại có chế độ focus peaking hỗ trợ manual focus rất hiệu quả.

(mirrorlessvn.com)

You Might Also Like

Leave a Reply