NHẬN XÉT PHIM

‘Nightcrawler’ – câu chuyện rùng rợn về báo chí giật gân

jake-nightcrawler-poster-1-jake-gyllenhaal-s-nightcrawler-to-close-out-fantastic-fest

Vai diễn kẻ săn tin đêm Lou Bloom có thể coi là đặc sắc và gây ấn tượng nhất trong sự nghiệp của tài tử Jake Gyllenhaal tính đến nay.
 

Bóng đêm ập xuống thành phố Los Angeles. Tiếng các cảnh sát vội vã trao đổi với nhau qua bộ đàm. Một vụ nổ súng vừa xảy ra khiến ba người chết và nhiều người bị thương. Lou Bloom ngay lập tức phóng xe như bay đến hiện trường… Gã phải đến trước tiên, ghi lại những hình ảnh đắt giá nhất để bán cho đài địa phương. Lou Bloom là một kẻ săn tin đen…

Gần đây, báo chí truyền thông liên tục bị giễu nhại và chỉ trích trong những bộ phim của Hollywood. Gone Girl, The Hunger Games: Mockingjay (Part 1) đều là những ví dụ tiêu biểu. Nếu hai phim trên “bóc mẽ” việc truyền thông định hướng người xem như thế nào thì Nightcrawler khai thác một khoảng tối khác: việc các nhà báo bất chấp tất cả, sẵn sàng vượt qua mọi giới hạn luật pháp và đạo đức miễn là đạt được mục đích rating cao.

Poster phim "Nightcrawler" (Kẻ săn tin đen).

Poster phim “Nightcrawler” (Kẻ săn tin đen).

Khi một thảm kịch xảy ra, công chúng luôn xôn xao bàn tán. Sự sợ hãi của họ chính là “mỏ vàng” mà báo chí giật gân tập trung khai thác. Hình ảnh càng gây sốc, càng đáng sợ, những tình tiết càng ly kỳ, càng bi thảm thì lượng người đọc, lượng người xem càng lớn. Từ đó nảy sinh ra một kiểu nhà báo được mệnh danh là “kền kền”. Họ “tung hứng” câu chuyện, khai thác đủ khía cạnh, sẵn sàng “bóp méo” các chi tiết, miễn sao tác phẩm của mình thu hút nhất. Bất hạnh của người khác chính là miếng mồi ngon đối với họ. Đề cập trực diện đến những “kền kền ăn xác chết” ấy, Nightcrawler là một bộ phim tâm lý ly kỳ hấp dẫn về nghề báo song sẽ không khiến những người làm nghề cảm thấy tự hào.

Nhân vật chính của phim là Lou Bloom, một kẻ thất nghiệp, một tên ăn trộm bỗng đổi đời nhờ phát hiện ra “năng khiếu” săn tin đặc biệt của mình. Mọi chuyện bắt đầu từ một đêm nọ, gã bắt gặp một vụ tai nạn trên đường cao tốc. Gã để ý thấy một nhóm phóng viên tự do đang ghi hình kẻ bị thương. Những đoạn băng máu me, giật gân ấy rồi sẽ được các đài địa phương mua lại với giá rất hời. Một tia sáng lóe lên trong đầu Lou Bloom: Gã cũng có thể làm như vậy. Lou bèn tìm mua một chiếc camera cầm tay và một máy dò tín hiệu cảnh sát. Gã chính thức bước vào cuộc chơi. Từ đây đêm tối sẽ là bạn đồng hành của Lou. Tai ương và thảm kịch sẽ là miếng mồi ngon nuôi sống hắn. Ở đâu có máu, có xác chết… ở đó sẽ có Lou Bloom.

Một cảnh hồi hộp trong phim "Nightcrawler".

Một cảnh hồi hộp trong phim “Nightcrawler”.

 “Nước lã mà vã nên hồ, tay không mà nổi cơ đồ mới ngoan” – tạo dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng vốn là những gì người ta định nghĩa về “giấc mơ Mỹ”. Nếu vậy thì Lou Bloom chính là một kẻ nuôi mộng đích thực. Gã không được học hành đến nơi đến chốn nhưng lại có hai “phẩm chất” đặc biệt phù hợp với nghề săn tin: khả năng quan sát tốt và một lá gan lớn. Không một “giá trị đạo đức” hay “nguyên tắc nghề nghiệp” nào có thể ngăn hắn lại.

Lou sẵn sàng xáo đổi hiện trường, di chuyển xác chết để có thể có góc máy đẹp. Hắn sắp đặt lại những bức ảnh gia đình cạnh những vết đạn để câu chuyện có vẻ thương tâm hơn. Hắn biết cách giấu đi những tình tiết để rồi tung ra vào thời điểm thích hợp. Lou Bloom giống như một kiểu “nghệ sĩ” bán linh hồn cho quỷ dữ. Khán giả liên tục sợ hãi đồng thời thán phục trước tầm nhìn, cũng như những điều mà hắn dám làm để trở thành kẻ săn tin giỏi nhất ở Los Angeles.

Nhật vật Lou Bloom gợi nhớ đến Travis Bickle của bộ phim kinh điển Taxi Driver. Cả hai đều là những kẻ cô độc, bệnh hoạn, thiếu ngủ và chuyên hoạt động về ban đêm. Cũng giống như Travis, Lou Bloom không thể kết nối với bất kỳ ai. Hắn từng nói với một đồng nghiệp: “Nếu vấn đề của tao không phải là tao không hiểu mọi người mà là tao không thích họ thì sao?”.

Một điều tuyệt vời ở đạo diễn kiêm biên kịch Gilroy là ông hoàn toàn không phán xét nhân vật. Ông để cho Lou làm việc của mình, phô bày hết khả năng, chà đạp hết ranh giới này đến ranh giới khác mà không một phút bị dày vò bởi sự hối lỗi hay xấu hổ. Dù căm ghét Lou hay không, khán giả cũng phải công nhận rằng hắn rất giỏi trong việc của mình.

Lou Bloom có thể là vai diễn tốt nhất, kỳ quặc nhất trong sự nghiệp diễn xuất của Jake Gyllenhaal. Trong quá khứ, Jake từng cố trở thành một ngôi sao thương mại trong Prince of Persia: The sands of Time song không thành công. Người hâm mộ mừng vì anh đã quay trở lại với những vai diễn nghiêm túc, giàu chất nghệ thuật.

Lou Bloom là vai diễn hay nhất của tài tử Jake Gyllenhaal tính đến nay.

Lou Bloom là vai diễn hay nhất của tài tử Jake Gyllenhaal tính đến nay.

Để vào vai Lou, Jake đã phải giảm tới 15 kg. Anh muốn nhân vật của mình có vẻ ngoài của một con sói đói, khát máu, sẵn sàng làm tất cả để săn mồi. Để tăng thêm vẻ bệnh hoạn của Lou, trong phim Jake thường nhìn trừng trừng vào người đối diện và rất hiếm khi chớp mắt. Nụ cười giảo hoạt và miệng nói liến thoắng cũng khiến khán giả nhận ra Lou là một kẻ không đáng tin. Sẽ không có gì bất ngờ nếu Jake Gyllenhaal nhận được một đề cử Oscar cho vai diễn này.

Nightcrawler đánh dấu lần đầu tiên biên kịch gia Dan Gilroy thử sức trong vai trò đạo diễn. Bộ phim liên tục đưa khán giả từ cung bậc cảm xúc này đến cung bậc cảm xúc khác: sợ hãi, căng thẳng, hài hước, hồi hộp. Với kinh phí khá khiêm tốn (8,5 triệu USD), Nightcrawler nhận được sự tán thưởng từ nhiều nhà phê bình. Hiện phim được 8,2 điểm trên IMDB và 95% đánh giá tích cực trên Rotten Tomatoes. Nightcrawler cũng được dự đoán làm nên nhiều điều bất ngờ tại lễ trao giải Oscar năm sau.

(Anh Trâm)

You Might Also Like

Leave a Reply