KIẾN THỨC, KỸ THUẬT

Đạo diễn David Lynch nói cho bạn biết ý tưởng bắt đầu từ đâu

DavidLynch

Đạo diễn David Lynch giải thích ý tưởng có từ đâu và làm gì khi bạn có ý tưởng

Cuộc chiến ý tưởng là cuộc chiến dài và mệt mỏi. Có những thời điểm có thể cảm nhận được không có điều gì giúp chúng ta truyền cảm hứng cho sự sáng tạo, khoảng cách giữa việc gợi mở rộng rãi nghệ thuật và không có một ý tưởng vững chắc từ đó để phát triển những thứ khác, những câu chuyện, nhân vật, và thế giới chúng ta muốn tạo ra không bao giờ trở thành hiện thực. Nhưng từ ngữ truyền cảm hứng đến từ đạo diễn David Lynch, người vừa có một cuộc trò chuyện cùng Paul Holdengräber tại sự kiện của BAM (Brooklyn Academy of Music) về việc ý tưởng giống như những con mồi như thế nào: khi nào có thể câu được một ý tưởng bạn thích, đó là cách ràng buộc để trong việc mang về một mẻ câu ý tưởng lớn, dồi dào và phong phú hơn.

Tất cả chúng ta đang kẹt với một loạt những ngôn từ khô khan. Ý tưởng đến quá chậm, nếu nó xuất hiện, cũng chỉ là đống ý tưởng chuâ thật sự là thứ chúng ta thích. Nó cuối cùng cũng chỉ là những thứ cặn bã trong trong một quãng thời gian sáng tạo, những thứ được vẽ ra gần giống với những gì bạn tưởng tượng nhưng nhiều lúc bạn cảm thấy dường như nó hoàn toàn vô giá trị.

Tuy nhiên, với Lynch, có sáng tạo chỉ là sự ghen tị về tất cả mọi người làm bất cứ điều gì liên quan đến nghệ thuật, phân tích bản chất tự nhiên của những ý tưởng, sáng tạo và cảm hứng. Ông bắt đầu bài nói của mình với việc một ý tưởng xuất hiện trong đầu người nghệ sĩ như thế nào, cái chúng tôi tượng tượng rất khác so với nhiều người, và kết thúc với một câu chuyện ngụ ngôn phi thường về cách “bắt” ý tưởng.

Đó là một cảm giác kì lạ khi bạn mong muốn tạo ra một thứ gì đó một cách tuyệt vọng, nhưng bạn không thể chỉ nghĩ rằng đó là những gì bạn muốn tạo ra. Điều đó giống như trái tim và lý trí đang đánh nhau vậy. “Tôi thật sự muốn viết một kịch bản, tôi đang viết cái quái gì thế này!?”. Đó là sự kết hợp kì lạ giữa đam mê và sự hờ hững về tinh thần. Điệu nhảy tinh tế giữa hai nam châm làm như chúng đang đẩy lùi nhau, kiểu tồi tệ nhất của sự buồn chán giống như kiểu ở lại trường trung học mùa hè một đêm. Nhiều lần như thế, nó giết đi sự sáng tạo.

Nhưng lấy một ví dụ của Lynch, khi bạn nắm lấy một ý tưởng, đặc biệt là ý tưởng bạn thật sự thích, nuôi dưỡng nó, bởi vì nó sẽ dẫn bạn đến cái khác nếu bạn để cho nó. Rồi bắt đầu thất vọng vì nó không thể giữ sức mạnh của toàn bộ ý tưởng của bạn là điều dễ hiểu (tôi làm điều đó hoài); nhưng đòi hỏi nó ít hơn, nới lỏng sự nghiêm khắc của bạn trên mỗi ý tưởng làm cho nó trở nên dễ thở và mang tính khả thi hơn cho dự án của bạn. Bí quyết là nhận ra rằng những gì bạn bắt từ con mồi nhỏ thực sự chỉ là con mồi của chính nó, và bạn sẽ bắt được điều gì đó lớn hơn!

(nguồn Nofilmschool)

You Might Also Like

Leave a Reply